Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
Con Dâu Được Nhặt Về
Trước khi treo cổ tự vẫn, bà nội đã tát mẹ tôi một cái thật mạnh.
Bà đổ hết mọi bất hạnh trong đời lên đầu mẹ, cho rằng vụ tai nạn của bố tôi cũng là do cái “mệnh khắc phu” mà ra.
Bà khóc lóc, gào thét, trách vì sao người gặp chuyện lại là bố tôi chứ không phải mẹ.
Những lời cay nghiệt của bà khiến hai chị em tôi chỉ biết cúi gằm mặt, xấu hổ đến đỏ bừng cả tai.
Nhưng điều nực cười nhất là...
Mẹ tôi vốn không phải con ruột của bà.
Năm ấy, bà nhặt được mẹ ngoài bãi hoang khi mẹ vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, kiến đã bâu quanh miệng, bên cạnh còn có chó hoang lảng vảng.
Bà đưa mẹ về nuôi.
Không phải vì thương xót.
Mà là để nuôi thành con dâu từ bé.
Ai ngờ mẹ tôi lớn lên khỏe mạnh khác thường.
Mới mười ba tuổi đã cao gần mét tám, sức vóc hơn hẳn đàn ông trong làng.
Bao lúa người khác phải hai người khiêng, mẹ tôi một mình vác lên vai.
Làm được việc thì cũng ăn khỏe.
Bữa sáng ba bát cơm đầy, bữa trưa phải dùng đến chậu.
Mỗi lần nhìn thùng gạo vơi đi thấy rõ, bà nội lại đau lòng như mất của.
Và từ đó, câu nói quen thuộc nhất của bà là:
“Biết mày ăn khỏe thế này, ngày đó tao đã chẳng nhặt mày về!”
