Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
Hôn Nhân Một Chiều
Kết hôn ba năm, tôi chưa từng được làm một người vợ đúng nghĩa.
Giang Độ đối xử với tôi chu toàn, lịch sự, nhưng cũng lạnh nhạt đến mức xa lạ.
Anh sẽ nhớ mọi ngày lễ, mọi dịp kỷ niệm, nhưng ngoài những thời điểm ấy, anh gần như chưa từng bước chân về nhà.
Mỗi lần tôi ôm lấy anh, thứ nhận lại chỉ là một câu nói vô tình:
“Thư Dao, anh chỉ xem em như em gái.”
Tôi từng khóc, từng làm loạn, từng chất vấn anh:
“Có ai cưới em gái mình làm vợ không?”
“Người anh yêu vốn là Hạ Thanh Đường, đừng tưởng em không biết!”
Đáp lại, chỉ là bóng lưng anh rời đi hết lần này đến lần khác.
Cho đến sinh nhật năm ấy.
Lần đầu tiên, anh thất hứa.
Tin nhắn anh gửi đến chỉ vỏn vẹn một câu:
“Thanh Đường đến kỳ sinh lý, đau quá. Anh không về được.”
Tôi nhìn chiếc bánh kem đã chảy mất lớp kem phủ, lặng lẽ tự thổi nến, rồi mỉm cười.
Lần này, tôi không gọi điện, không khóc lóc, cũng không níu kéo.
Tôi chỉ nhấc điện thoại lên…
Và gọi ba chàng trai đẹp đến nhà.
