Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
KHƯƠNG HỘI TRƯỞNG THẬT BÁ ĐẠO [Audio Ngắn]
Cha tôi là thương nhân bá đạo nhất thời Dân Quốc. Năm tôi bảy tuổi, món quà ông tặng tôi là một khẩu s/úng lục.
Tôi chớp mắt: "Nhưng ba ơi, con là con gái mà."
Cha suy nghĩ một lát, thấy đúng là không ổn, rồi dặn dò quản gia: "Đi đặt làm riêng cho tiểu thư một khẩu s/úng khác đi, nhớ phải là màu hồng đấy."
Tôi chỉ hơi miễn cưỡng, trong nhận thức non nớt của tôi khi đó, chỉ có những gã đàn ông cao to, mặt mày bặm trợn mới cầm thứ này, tôi không thích.
Cha ôm tôi dỗ dành. Ông rất chăm cạo râu để trông trẻ hơn. Mấy hôm nay ru rú trong phòng không sửa soạn, râu lại lún phún mọc ra, ông liền lấy gốc râu mới nhú cọ vào má tôi: "Tiểu Vu ngoan, ba bảo họ đổi cho con khẩu súng màu hồng, chịu không?"
Lúc này tôi mới cười, nói với ba là tôi muốn một khu vườn nhỏ, trồng thật nhiều cây ăn quả trong đó. Ba cũng cười, đồng ý hết. Khi đó tôi còn chưa biết, đây là sự dịu dàng cuối cùng mà ông có thể dành cho tôi.
Từ hôm đó, cha mời thầy về dạy tôi. Các môn học của tôi từ hội họa, piano, cắm hoa, dần dầ
