Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
Nghiệp Báo
Tôi và Bùi Chiêm lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, hiểu nhau hơn cả chính mình.
Mười năm sau khi thành thân, tình nghĩa phai nhạt dần.
Hắn cho tôi danh phận chính thất, nhưng trái tim lại đặt nơi người mới.
Tôi cũng mệt mỏi, bèn ăn chay niệm Phật, coi như buông xuống.
Mọi chuyện vẫn xem như yên ổn cho đến ngày người mới của hắn, chỉ vì đứa trẻ tôi nuôi dám cãi lại đôi câu, liền hạ lệnh ném nó xuống hồ sau viện giữa trời đông giá buốt.
Đứa bé gầy như chú mèo con, rơi vào làn nước lạnh cứng, chẳng chống chọi được bao lâu trước khi chìm khuất dưới lớp băng mỏng.
Ba tháng sau, tôi khoác lên bộ váy hồng năm xưa hắn từng thích nhất, bình thản bước ra mở cổng viện.
Tôi nhìn hắn, khóe môi cong lên nhẹ như gió:
“Phu quân.”