Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
THÊ TỬ BỊ RUỒNG BỎ
Trời vừa tờ mờ sáng, ta nhận được một phong hưu thư.
Giấy đỏ chữ đen, mực còn chưa khô, là hỉ thiếp đỏ tươi mà chẳng báo hỷ—lại là thư đoạn nghĩa.
Hắn viết ngắn gọn một câu:
“Diệp Thanh Tuệ, vô tử, phạm điều thứ nhất trong thất xuất.”
Mười năm phu thê, cuối cùng hắn dùng bốn chữ “không thể sinh con” để kết tội ta.
Ta không nói một lời.
Trong trù phòng, chén canh gà ta hầm suốt đêm cho hắn vẫn còn ấm.
Ta chậm rãi bước ra hậu viện, gom chút đồ còn lại: một tay nải cũ, vài bộ y phục sờn vai, mấy quyển sách rách bìa, cùng chiếc vòng bạc mẫu thân lưu lại.
“Phu nhân… không, Diệp nương tử…”
Tiểu Đào—nha đầu theo ta từ lúc xuất giá—hai mắt đỏ hoe, vừa nhìn ta vừa run giọng.
“Đừng khóc.” Ta khẽ vỗ tay nàng. “Thu dọn đi, theo ta rời khỏi nơi này.”
Nàng sững lại: “Người… định đi đâu ạ?”
“Trời rộng đất lớn,” ta mỉm cười, “ắt sẽ có chốn dung thân.”
Thế là ta dẫn Tiểu Đào, ôm tay nải đơn sơ, lặng lẽ rời Thẩm phủ bằng cửa sau.
Nhật quang đầu ngày rọi xuống, chói mắt mà cũng chói lòng.
