Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
Tổng Tài Độc Miệng Hóa Dịu Dàng
Trong cuộc họp quan trọng của công ty, tôi đột nhiên bị hạ đường huyết.
Trước khi ngất đi, tôi theo bản năng túm lấy vạt áo tổng tài, giọng run run:
“Có... có đường không? Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi...”
Vừa dứt lời, sắc mặt vị tổng tài nổi tiếng lạnh lùng lập tức thay đổi.
Anh đứng bật dậy giữa phòng họp:
“Mau tìm đường!”
“Trợ lý Hứa không được xảy ra chuyện!”
“Công ty còn cần cô ấy!”
Cả phòng họp nháy mắt rối loạn.
Người đi tìm kẹo, người đi lấy nước, người suýt gọi cấp cứu.
Còn tôi...
Nghe xong câu “công ty còn cần cô ấy”, tức đến mức đầu càng choáng hơn.
Sau sự kiện đó, tôi có thêm một biệt danh mới.
"Chị Đường."
Mỗi lần gặp tôi, đồng nghiệp đều thuận tay nhét cho một viên kẹo.
Đáng sợ hơn là vị tổng tài nào đó.
Người ngoài ai cũng bảo anh lạnh lùng, khó gần.
Thế nhưng hễ nhìn thấy tôi là lại nghiêm túc móc kẹo từ túi áo ra đưa tới.
“Ăn trước đi.”
“Tôi không muốn giữa giờ làm việc lại phải gọi cấp cứu.”
Mãi về sau tôi mới biết.
Hôm tôi ngất trong phòng họp, người hoảng nhất...
Lại chính là anh.
