Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
Trò Chơi Săn Mồi Nơi Công Sở
Tôi nhìn tập tài liệu rải rác trên bàn phím đầy bụi bẩn, khóe môi nhếch lên một nụ cười mà chính bản thân cũng thấy xa lạ. Trương Dương dựa lưng vào vách tường nhà vệ sinh, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt:
“Sao? Không giải thích được à? Thẩm Mặc, tôi đã nói rồi, thời đại của cậu kết thúc rồi.”
Chu Tường bồi thêm: “Tổ điều tra đã niêm phong toàn bộ dữ liệu máy chủ liên quan đến dự án năm ngoái. Từ giờ đến khi có kết quả, cậu không được phép chạm vào bất cứ thứ gì của công ty.”
Tôi bình thản đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên tay áo: “Được. Vậy tôi xin phép.”
Trương Dương hơi khựng lại. Anh ta vốn mong đợi một màn tranh cãi gay gắt, hoặc ít nhất là sự nhục nhã hiện rõ trên mặt tôi. Nhưng tôi lại xoay người bỏ đi, không một chút luyến tiếc.
Ra khỏi cửa công ty, ánh nắng gay gắt khiến tôi nheo mắt. Tôi rút điện thoại, bấm một dãy số đã thuộc lòng.
“Lý tổng, tôi là Thẩm Mặc.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng nói trầm ổn đầy quyền lực của đối thủ lớn nhất công ty vang lên: “Cậu đã cân nhắc xong rồi sao?”
