Gửi góp ý
Chia sẻ đánh giá của bạn để giúp ứng dụng ngày càng hoàn thiện hơn nhé!
TRỞ THÀNH PHẾ PHI, TA TRỒNG RAU NUÔI GÀ [Audio Ngắn]
Ta nhìn chằm chằm vào bụi cỏ vàng vọt, lá quăn queo héo úa giữa sân viện. Một ý nghĩ bỗng vụt qua trong đầu: Đám cỏ kia… ăn được không?
Ý nghĩ vừa lóe lên, chính ta cũng bị dọa đến sững người. Thẩm Diểu ơi Thẩm Diểu… ngươi từng là quý phi nương nương, một bữa cơm dâng lên ba mươi sáu món đấy nhé! Mà giờ đây lại đang suy xét chuyện… ăn cỏ? Thê thảm đến thế là cùng!
Ta giật giật khóe miệng, muốn bật cười. Ai ngờ khoé môi vừa nhếch, liền kéo căng vết nứt nơi bờ môi bị gió đông thổi nứt, đau buốt thấu. Nụ cười so với tiếng khóc còn khó coi hơn.
Thôi vậy, Quý phi nương nương gì nữa.
Giờ phút này ngồi ở đây, là phế phi bị đày vào lãnh cung, Thẩm Diểu. Một phế phi… tạm thời vẫn chưa muốn ch.ết.
